Lão Pháp Sư Tịnh Không khai thị

Trong Tâm Chỉ Để A Di Đà Phật Là Đúng Rồi | Lão Pháp Sư Tịnh Không Khai Thị
Bồ-tát vĩnh viễn hòa thành một thể với chúng sanh, vĩnh viễn không từ bỏ chúng sanh, bất luận chúng sanh chà đạp Bồ-tát như thế nào, Ngài cũng không trách họ. Chúng ta nhìn thấy Hòa thượng Hải Khánh, Hòa thượng Lão Đức, hai vị này đều thị hiện làm người thành thật, thường xuyên bị người khác ức hiếp, thường bị người khác trêu chọc. Các ngài không trách người khác, các ngài vẫn hoan hỷ, dường như các Ngài không có chút cảm giác gì. Sau cùng, thị hiện vãng sanh cho mọi người xem, mọi người mới cảm thấy ngạc nhiên. Sống ở thế gian này, không có ai xem trọng các ngài, không có ai tôn trọng các ngài, không có ai đồng tình các ngài, chỉ có người lấy các ngài ra làm trò đùa. Đây là tu gì vậy? Nhẫn nhục ba-la-mật. Đây là trí huệ chân thật, biểu diễn cho chúng ta xem, chúng ta phải giác ngộ, chúng ta thấy rồi phải học tập.
Chịu một chút oan ức liền cảm thấy rất khó chịu, vậy làm sao có thể thành Phật? Cho nên khi chúng ta chịu oan ức hãy nghĩ sự oan ức mà lão Hòa thượng Hải Hiền phải chịu, lão Hòa thượng Hải Khánh, Hòa thượng Lão Đức, bạn nghĩ đến các ngài, chúng ta liền tâm bình khí hòa, cũng cần phải học theo các ngài, giống như các ngài có thể nhẫn chịu. Không được để trong tâm, bất luận là thiện hay ác, là người hay việc đều không để trong tâm, trong tâm chỉ để A Di Đà Phật thì đúng rồi, là người chân thật niệm Phật, đệ tử thật sự của Di Đà ở thế giới Tây Phương Cực Lạc.
Phải nghĩ đến, ứng hóa thân của A Di Đà Phật ở thế gian, cũng có người ức hiếp Ngài, cũng có người chướng ngại Ngài. Ngay cả năm xưa khi Thích Ca Mâu Ni Phật còn tại thế, không cần nói bên ngoài, trong Tăng đoàn thì có Lục quần Tỳ-kheo, hằng ngày bịa đặt gây sự với Thế Tôn. Đây là gì vậy? Đây là thị hiện, gọi là tướng thế gian, bạn phải hiểu rõ, hiện nay bạn ở trong cảnh giới này giúp đỡ chúng sanh, cảnh giới này chính là như vậy, hết thảy quý vị đều phải chịu được. Chịu đựng là phàm phu chúng ta nói, còn với Phật, ngay cả ý niệm chịu đựng đều không có. Nói cách khác, các Ngài “cực cao minh nhi đạo trung dung”, cực cao minh là không để trong tâm, cao minh, để trong tâm thì không cao minh nữa.
Đoạn văn trích từ: Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú – Tập 186, giảng ngày 10/03/2015 – Mã số: 02-041-0186
