TỔNG CỘNG 80 TẬP (tách tập)
Đệ Tử Quy & Tu Học Phật Pháp – Tập 21A
Kính thưa sư phụ, kính thưa chư vị pháp sư, chư vị đồng tu, A Di Đà Phật!
Khi nãy chúng ta có nhắc tới Tả Công nhìn thấy Sử Khả Pháp rất vui mừng, bởi vì ông đã chọn được một nhân tài rường cột cho đất nước, sau đó Tả Công và Sử Khả Pháp cùng làm quan trong triều, cùng nhau cống hiến cho triều đình. Bởi vì lúc đó là cuối thời nhà Minh, hoạn quan nắm quyền, Tả Công bị hoạn quan hãm hại nhốt vào trong ngục. Một khi vào ngục cũng tương đương sẽ gặp rất nhiều sự hành hạ, như là nghiêm hình đánh đập, cho nên Sử Khả Pháp rất lo lắng, lo sợ lão sư ở trong ngục không biết sẽ gặp phải sự hãm hại như thế nào, cho nên Sử Khả Pháp nghĩ hết mọi cách để đi thăm lão sư. Tả Công quả thực bị hành hình khá nghiêm trọng, họ dùng thanh sắt nung nóng ấn vào mắt, còn từ đầu gối trở xuống cũng bị cắt đi. Sử Khá Pháp lòng nóng như lửa đốt, đi cầu xin lính coi ngục, lính coi ngục bị tâm hiếu thảo của ông đối với lão sư làm cảm động, gợi ý ông ngụy trang thành bộ dạng của người nhặt rác để lẻn vào trong ngục.
Khi Sử Khả Pháp vào được ngục, từ từ bước tới chỗ Tả Công, khi ông nhìn thấy thân thể của Tả Công, ông không cầm lòng được mà khóc lớn, chạy tới trước mặt Tả Công. Tả Công mặc dù không mở được mắt nhưng tai vẫn có thể nghe được, nghe thấy âm thanh của Sử Khả Pháp, ông vô cùng cảnh giác, dùng hai tay banh mắt ra, mắt sáng như đuốc nhìn Sử Khả Pháp. Tả Công nói: thân phận của con là gì? Là rường cột của đất nước, con làm sao có thể để chính mình rơi vào chốn nguy hiểm như vậy? Thay vì để cho những gian thần kia hãm hại con, chi bằng bây giờ ta đánh chết con. Nói xong Tả Công nhặt một hòn đá ở bên cạnh ném về phía Sử Khả Pháp, Sử Khả Pháp thấy lão sư giận dữ như vậy liền mau chóng rời đi. Mọi người cảm thấy tại sao Tả Công lại tức giận như vậy? Lo lắng cho sự an nguy của học trò, lo sợ tiền đồ của đất nước sẽ bị ảnh hưởng, cho dù ông đang phải chịu sự đau đớn như vậy nhưng vẫn không hề nghĩ cho chính mình, vẫn suy nghĩ cho đất nước, suy nghĩ cho học trò của mình.
Sau khi Tả Công qua đời, Sử Khả Pháp cũng thường đảm nhận vị trí quan trọng của đất nước, lãnh binh ra ngoài. Lúc ông lãnh binh ra ngoài đều không ngủ ở trên giường, để cho quân lính chia thành ba nhóm, ông cùng quân lính luân phiên dựa lưng vào nhau nghỉ ngơi, canh gác. Quân lính nhìn thấy như vậy cũng rất đau lòng, họ nói với ông: đại nhân, ngài làm như vậy sức khỏe sẽ không chịu nổi. Sử Khả Pháp nói với quân lính: nếu như ta đi ngủ, đúng lúc quân địch tới bao vây, khiến cho đất nước gặp tổn hại, vậy thì ta có lỗi với đất nước, càng có lỗi với lão sư của ta. Lão sư dạy luôn phải suy nghĩ cho đất nước, Sử Khả Pháp đích thực không dám quên, cho nên sự báo đáp tốt nhất của chúng ta dành cho sư trưởng đó là y giáo phụng hành.
Đức Phật sau khi giảng kinh ở cung trời Đao Lợi xong liền xuống trần gian, có một vị tì kheo ni tranh chạy tới trước, bà nói: ta là người đầu tiên thấy đức Phật. Đức Phật nói với bà: con không phải là người đầu tiên thấy ta, Tu Bồ Đề là người đầu tiên thấy ta, bởi vì Tu Bồ Đề nhìn thấy chư pháp thực tướng, Tu Bồ Đề có thể phụng hành theo lời dạy bảo của ta, như vậy mới thực sự nhìn thấy lão sư. Chúng ta đi theo sư trưởng học tập, tâm phải theo ngài chứ không phải chỉ có thân theo ngài, chỉ cần tâm chúng ta tương ưng với tâm của sư trưởng, vậy thì lúc nào chúng ta cũng là học sinh ngoan. Sư trưởng cũng dạy chúng ta, phải xem kinh Vô Lượng Thọ là kịch bản cuộc đời của chúng ta, bốn mươi tám nguyện là nguyện của chúng ta. Khi tâm của chúng ta, nguyện của chúng ta, giải của chúng ta, hành của chúng ta giống với Phật A Di Đà thì ngay lúc đó chúng ta có thể nỗ lực kiến tạo ra thế giới Tây Phương Cực Lạc.
“Nguyện cho chúng sanh ba ngàn cõi, đều sanh cửu phẩm cõi Tây Phương”, chúng ta phải cảm nhận sâu sắc sự từ bi thương xót của đức Phật. “Như Lai vì lòng đại bi vô tận, thương xót ba cõi nên xuất hiện ở đời, tuyên dương giáo pháp là muốn cứu bạt quần manh, ban cho lợi ích chân thật, khó gặp khó thấy, như hoa ưu-đàm hiếm khi xuất hiện”, sự từ bi vô tận của Như Lai, chúng ta phải cảm nhận sâu sắc, phải để ở trong lòng. Đức Như Lai ban cho chúng ta lợi ích thật sự, chúng ta phải nắm bắt cho tốt, cái gì là lợi ích thật sự? Đời này thành tựu, đời này thành Phật. Cho nên “Nếu chúng hữu tình đều thành Phật, hạnh vượt Phổ Hiền lên bờ kia, vì thế các bậc học rộng trí cả, phải tin lời ta dạy như thật; Diệu pháp như thế may được nghe, nên thường niệm Phật sanh hoan hỷ”, quan trọng hơn là hai câu cuối, “Thọ trì rộng độ dòng sanh tử, Phật gọi người ấy thật bạn lành”. Chúng ta có duyên gặp được lợi ích chân thật này, chúng ta có nghĩa vụ phải “Thọ trì rộng độ dòng sanh tử”, chúng ta làm như vậy mới là học trò ngoan của đức Phật. Chúng ta phải phổ biến rộng rãi chánh pháp, phổ biến cơ duyên thành tựu đời này cho hàng xóm láng giềng, cho người thân bạn bè.
Mỗi lần Sử Khả Pháp trở về quê hương, trước tiên không phải là trở về nhà, mà ông đi đâu? Tới nhà lão sư trước, mặc dù lão sư không còn nữa, nhưng vẫn còn sư mẫu, còn con cháu đời sau của lão sư, ông đều làm hết khả năng để phụng dưỡng chăm sóc họ. Từ câu chuyện này mà chúng ta cảm nhận được tình nghĩa thầy trò của người thời xưa, mang lại sự cảm động sâu sắc trong lòng chúng ta. Chúng ta thấy người hiền đức phải noi theo, đời này chúng ta gặp được rất nhiều trưởng bối chỉ dạy chúng ta, giúp đỡ chúng ta, chúng ta phải “Lập thân ở đời làm theo đạo lý”, sống cho thật tốt thì trưởng bối sẽ rất hoan hỉ.
Lúc học tiểu học, thành tích của tôi không tốt lắm, học bốn năm mà thành tích lúc lên lúc xuống. Tới năm lớp năm, tôi được phân vào lớp của thầy Diêu, mẹ tôi cũng dạy ở trường tôi học, thầy Diêu hỏi mẹ tôi làm sao để dạy tôi? Mẹ tôi nghĩ một chút rồi nói: đứa trẻ này không thích đọc sách, nhưng mà lại coi trọng thể diện. Coi trọng thể diện có tốt hay không? Không tốt, nhưng mà có thể thuận theo tình thế mà làm. Thầy tôi nghe xong gật đầu nói: tôi biết rồi. Hôm sắp xếp lớp, tất cả học sinh lớp 4 đều có mặt ở sân vận động trường, mười hai thầy cô đứng bên cạnh, sau đó bắt đầu đọc, lớp 5A1, bạn Nguyễn Văn A, bạn học đó liền chạy tới lớp A1; lớp A2, gọi tới ai thì người đó chạy tới; tôi được phân vào lớp A7, học lớp 5A7.
Sau khi phân chia xong, trở về lớp học, thầy Diêu nói với tôi: Thái Lễ Húc, con và hai bạn nữa đi lấy chổi quét cho thầy. Học sinh được thầy gọi tên đều rất vui, có thể giúp đỡ cho thầy, mau chóng chạy đi lấy chổi. Tiếp đó thầy tôi lại nói: Thái Lễ Húc, con dẫn năm bạn đi nhận sách. Chúng tôi lại mau chóng đi nhận sách mới. Sau khi mọi việc đã làm xong, thầy nói với mọi người: nào, chúng ta chọn lớp trưởng, thầy đề xuất bạn Thái Lễ Húc, những bạn khác tùy các em đề xuất. Kết quả bầu chọn như thế nào? Lớp mới cùng lắm quen được ba bốn người, đâu có biết nhiều người, nhưng mà lại nghe được tên của ai? Cứ như vậy tôi lên làm lớp trưởng một cách thuận lợi. Nhưng mà lớp trưởng trong lòng học sinh tiểu học phải là người như thế nào? Đức hạnh và học vấn đều ưu tú, cho nên thành tích của tôi không thể không tốt, nếu không thì rất mất mặt. Thầy giáo không tốn chút công sức nào, cũng không dạy tôi phải chịu khó học tập, vậy mà từ đó trở đi, tên của tôi lúc nào cũng nằm trong top 3 của lớp. Cho nên dạy con trẻ có thể tùy theo khả năng của chúng, sau khi quan sát xong, có thể dùng phương pháp thiện xảo để thành tựu chúng. Cách làm của thầy đã khiến tôi từ đó về sau không còn khiến cha mẹ lo lắng về việc học của tôi nữa.
Sau đó tôi thi đậu làm giáo viên, tôi cũng rất vui vẻ, quay về tìm thầy giáo dạy tiểu học. Tôi ngồi với thầy trong nhà hàng chay, tôi mời thầy đi ăn chay, nhân viên phục vụ đi tới hỏi: chú này là? Tại vì tôi cũng thường đưa mẹ tới nơi này ăn cơm, tôi giới thiệu với nhân viên phục vụ đây là thầy giáo tiểu học của tôi. Anh nhân viên nghe xong rất hâm mộ, bây giờ vẫn còn liên lạc với thầy giáo dạy tiểu học, còn cùng nhau đi ăn. Khoảng thời gian đó tôi đã bắt đầu nghe Phật pháp, tôi tặng sách “Nhận Thức Phật Giáo”, “Tam Quy Y” của sư trưởng cho thầy tôi. Thầy rất vui vẻ nhận lấy, thầy nói với tôi: từ hôm nay trở đi, thầy có phải nên gọi con là sư huynh không? Tôi nói với thầy; một ngày làm thầy, cả đời làm cha, thầy luôn là thầy con. Trong lòng tôi cảm thấy rằng duyên phận thầy trò có thể là sự hưởng thụ rất cao của cuộc đời.
Tôi còn trao đổi một số kinh nghiệm giảng dạy với thầy, thầy cũng chia sẻ rất nhiều kinh nghiệm quý báu cho tôi. Sau đó tôi tới Hải Khẩu phổ biến văn hóa truyền thống, trải qua một khoảng thời gian tôi mới gọi điện thoại cho thầy, kể cho thầy nghe những gì tôi đang làm ở đại lục. Sau khi nghe tôi kể xong, ở đầu dây bên kia thầy tôi cứ cười suốt, thầy nói: có được học sinh như con, thầy rất vui. Qua đó mà tôi thể hội được, chỉ có hai người không bao giờ đố kị với thành tựu của bạn, thứ nhất là cha mẹ bạn, còn có sư trưởng của chúng ta. Thực ra đối với sư trưởng, chúng ta cũng không có thứ gì tốt để cúng dường cho ngài, thứ tốt nhất có thể cúng dường cho ngài đó là “Lập thân ở đời làm theo đạo lý”, bản thân chúng ta có thể khiến cho lời dạy bảo của sư trưởng đơm hoa kết trái, làm lợi ích cho gia đình, xã hội, đất nước.
Trước khi làm nghề dạy học, tôi phải đi học lớp ôn thi, vẫn chưa thi đậu làm giáo viên, nhưng trong lòng tôi rất kiên định, một năm chưa thi đậu thì làm thế nào? Thi tiếp một năm nữa; hai năm chưa thi đậu thì thi tiếp một năm nữa, quyết tâm không bỏ cuộc. Cho nên lúc tôi đi học lớp ôn thi thì chỉ còn cách kì thi hơn bốn tháng, rất nhiều bạn học đã chuẩn bị hơn nửa năm, cũng có người thi năm thứ hai, năm thứ ba. Lần đầu tiên thi thử, tôi thiếu hơn 40 điểm mới đậu; lần thứ hai thi thử vẫn thiếu hai mươi điểm; lần thứ ba thi thật, tôi thi đậu mà còn thừa bốn mươi bốn điểm. Thi cử là cuộc chiến tâm lý, phải duy trì bình tĩnh, trong thời gian ôn thi hơn bốn tháng, thực sự là tôi không lo lắng chút nào. Nhưng mà trước hôm thi một ngày tôi lại lo lắng, vẫn là nghiệp chướng hiện tiền, có một trưởng bối đưa tôi đi thi, bởi vì đêm trước tôi ngủ không ngon, tôi cũng không dám uống thuốc an thần. Vừa ra khỏi cửa chuẩn bị đi thi, trưởng bối nhìn sắc mặt tôi xanh xao, chú ngại không dám hỏi, hôm đó thi mấy môn liên tục. Thi xong tôi và chú về nhà, trên đường về nhà chú nói rằng tôi sẽ thi đậu. Tôi hỏi chú tại sao? Chú nói thi môn đầu tiên sắc mặt tôi nhợt nhạt, nhưng sau đó thi tới môn cuối cùng thì sắc mặt hồng hào. Nghiệp chướng dần dần tiêu trừ từng chút một, sau đó tôi thực sự thi đậu.
Đêm trước ngày tôi trở thành giáo viên, ở lớp ôn thi tôi học chung với một người bạn cũ, bạn học tiểu học, đã quen nhau được 20 năm rồi. Tôi với anh hoạn nạn có nhau, từng cùng nhau chạy xe máy, tôi chở anh lao xuống mương nước, kết quả cánh tay của tôi bị gãy. Có một lần anh bị người ta bắt cóc, hơn ba giờ sáng tôi và ba tôi tới đồn cảnh sát gặp anh. Khi chúng ta đang hoảng loạn lại gặp được bạn tốt, tự nhiên sẽ rơi nước mắt, tình nghĩa giữa anh và tôi rất sâu đậm. Lần đầu tiên trong đời anh quen bạn gái, đã hai mươi mấy tuổi, hai mươi sáu tuổi mới yêu lần đầu, cho thấy bạn của tôi như thế nào? Rất thành thật. Anh cũng chỉ yêu một lần rồi kết hôn luôn. Sau khi có bạn gái anh liền gọi điện thoại cho tôi nói: mình có bạn gái rồi, cậu có thể giúp mình nhìn một chút được không? Tôi cũng rất hoan hỉ: được được, đến nhà mình chơi một lát.
Trong lúc nói chuyện, bạn gái anh hay nói: “cô giáo em nói, cô giáo em nói”, thường xuyên nhắc tới cô giáo tiểu học của mình. Trong lòng tôi nghĩ, nếu đây là đứa trẻ năm sáu tuổi thì cũng không có gì ngạc nhiên, nhưng mà một người hơn hai mươi tuổi lại mở miệng nói cô giáo của em nói thế này, tôi cảm thấy rất kinh ngạc. Ảnh hưởng mà cô giáo này mang lại, không kém gì cha mẹ của cô, tôi nghe xong liền sanh tâm cung kính với cô giáo của bạn gái anh. Đột nhiên tôi nói: tôi có thể gặp cô giáo của em không? Cô giáo của bạn gái anh đã dạy học hơn ba mươi năm. Bạn gái anh nói được, để em gọi cho cô em. Tối hôm đó nghĩ lại thấy mình quá đường đột, còn chưa quen cô giáo của bạn gái anh mà đã đưa ra yêu cầu như vậy, tự cảm thấy thật ngại ngùng. Hôm sau tôi gọi điện thoại cho bạn gái anh nói: hay là thôi đi, lần sau có cơ hội rồi tính. Bạn gái anh nói: em đã gọi cho cô giáo rồi, cô nói người như anh phải nhanh chóng gia nhập ngành giáo dục, cho nên cô giáo em đồng ý muốn gặp anh. Nhân duyên này đã thành tựu như vậy. Tuần đó bạn tôi lái xe đến chở tôi, sau đó đi đón cô giáo của bạn gái anh. Duyên phận trong cuộc đời này rất kì diệu, cô giáo của bạn gái anh chỉ ở cách nhà tôi có 500m, duyên phận chưa tới, cho dù là gặp mặt cũng không quen biết. Sau khi lên xe, cô giáo của bạn gái anh quay đầu lại, câu đầu tiên cô nói khiến tôi rất chấn động: dạy học hơn ba mươi năm, các học sinh đã dạy cho cô rất nhiều thứ. Đối với người chưa đi dạy như tôi, lời nói như vậy gần như chưa từng nghe qua, thông thường hình ảnh của giáo viên sẽ là chỉ học sinh nói, chỗ này sai rồi, chỗ kia sai rồi. Nhưng cô lại cảm nhận sâu sắc rằng nhờ đủ loại vấn đề của con trẻ mà đã giúp cô nâng cao trí tuệ, cũng nâng cao kinh nghiệm giáo dục. Khi một người giáo viên dùng thái độ như vậy để dạy học sinh, đương nhiên học sinh sẽ có ấn tượng vô cùng sâu sắc đối với thầy cô, cũng vô cùng cảm ân thầy cô.
Tiếp đó cô nói: lúc học sinh phạm lỗi, cũng là lúc xuất hiện cơ hội dạy bảo chúng, cho nên không được tức giận vô lý. Từ kinh nghiệm này mà tôi thể hội được rằng, nếu như sinh viên đại học sư phạm lúc còn đang ở trên ghế giảng đường, vẫn chưa tốt nghiệp đi dạy mà có thể học được từ những giáo viên có kinh nghiệm như vậy, vậy thì con đường dạy học sau này của họ có lẽ sẽ bớt đi đường vòng rất nhiều, hơn nữa tâm thái đúng đắn thì phương hướng liền đúng đắn. Chúng ta cũng thể hội sâu sắc được rằng, giới giáo dục nhất định phải coi trọng luân lý, chỉ cần coi trọng luân lý mới có thể không ngừng truyền đạt lại những kinh nghiệm quý báu này. Nếu như không có luân lý, giáo viên trẻ như chúng tôi vừa tốt nghiệp, nhìn thấy các giáo viên tiền bối liền nói: anh xem, lý luận mà tôi học anh chưa được học qua. Tâm ngạo mạn vừa sanh ra thì trưởng bối có chỉ bảo không? Không thể nào, bởi vì chúng ta không tiếp nhận.
Giáo dục tâm lý học, giáo dục triết học cận đại đã dạy cho con trẻ trở thành thế nào? Có tốt hơn không? Vậy thì có phải là cái mới sẽ tốt hơn không? Phải thận trọng, thận trọng! Chúng ta học lý luận giáo dục một năm, thực sự còn không bằng một chương Học Ký trong sách “Lễ Ký” của triết học giáo dục truyền thống, chương này trong sổ tay của chúng ta có. Thực ra chuyện quan trọng nhất trong học tập là gì? Lập chí hướng! Đoạn đầu tiên nói cho chúng ta biết, “kiến quốc quân dân, giáo học vi tiên”, muốn cứu một đất nước, giáo dục mới là căn bản. Người đọc sách nhìn thấy liền biết, hóa ra học tập quan trọng trước tiên phải lập chí, như vậy thì cái rễ này họ cắm đúng rồi. Nhưng mà chúng ta tiếp nhận giáo dục tâm lý học, không được học giáo dục truyền thống, mà những lý luận giáo dục này được thực nghiệm từ đâu mà ra? Lấy cái gì để thí nghiệm? Chuột, mèo, chó. Vậy thì những thí nghiệm này dạy con người thành cái gì? Động vật! Đúng vậy, dùng hành vi của động vật dạy người, vậy thì người sẽ biến thành cái gì? Thế hệ sau không cha không mẹ, không có đạo đức nhân nghĩa. Cho nên không phải mới thì sẽ tốt.

![[HD] Tập 21A: Đệ Tử Quy & Tu Học Phật Pháp - Thầy Thái Lễ Húc](https://img.youtube.com/vi/UFuIXbD4OiY/hqdefault.jpg)